Với cơ hội gần như không thể nhưng em lại là người tôi thật sự muốn gắn bó nhất, có nên thử một cách chậm rãi và tôn trọng.

Tôi là nam, 32 tuổi, làm trong lĩnh vực công nghệ thông tin tại TP HCM. Công việc của tôi tương đối ổn định, bản thân có nhiều tham vọng. Từ trước đến nay, tôi là người thiên về lý trí, quen phân tích mọi việc rõ ràng trước khi quyết định. Có lẽ vì vậy, chuyện tình cảm lần này khiến tôi bối rối hơn nhiều, càng suy nghĩ tôi càng thấy không có câu trả lời nào thật đơn giản.

Người con gái tôi thương năm nay 26 tuổi, làm trong lĩnh vực luật. Tôi xin gọi em là T. Chúng tôi quen biết nhau từ lâu trong bối cảnh họ hàng xa. Chúng tôi không có quan hệ huyết thống gần, nhưng do vai vế trong gia đình, em vẫn quen gọi tôi là chú. Tôi từng xuất hiện trong cuộc sống của em như một người hơn tuổi, thỉnh thoảng hướng dẫn, giúp đỡ, hỏi han và chia sẻ khi em cần.

Trước đây tôi không nghĩ nhiều, chỉ xem em như một người em, một người cháu trong gia đình cần được quan tâm đúng mực. Càng lớn, khi có dịp nói chuyện riêng với em nhiều hơn, tôi dần nhận ra cảm xúc của mình đã khác. Em dịu dàng, hiểu chuyện, biết quan tâm và có suy nghĩ chín chắn. Làm trong ngành luật, em có cách nhìn vấn đề rất rõ ràng, nhưng bên trong vẫn là một người sống tình cảm. Ở cạnh em, tôi thấy bình yên theo một cách rất lạ.

Điều làm tôi khó xử là giữa chúng tôi có một lớp quan hệ cũ không dễ gọi tên. Nếu là một cô gái xa lạ, có lẽ tôi sẽ đơn giản hơn: tìm hiểu, quan tâm, nếu phù hợp thì bày tỏ. Còn với T, mọi thứ nhạy cảm hơn nhiều. Chỉ một hành động thiếu tinh tế cũng có thể khiến em khó xử, thậm chí làm hỏng sự tin tưởng vốn có giữa hai người và ảnh hưởng đến gia đình hai bên.

Tôi sợ nhất là việc tình cảm của mình khiến em áp lực. Em tôn trọng tôi, tin tôi, có thể thoải mái trò chuyện vì nghĩ tôi là người thân đáng tin. Nếu tôi đột ngột nói rằng mình thương em theo kiểu nam nữ, có thể em sẽ thấy bối rối hoặc tự trách vì không biết phải phản hồi thế nào. Tôi không muốn sự tử tế trước đây của mình biến thành gánh nặng khiến em phải đáp lại. Có lúc tôi tự hỏi liệu mình có ích kỷ không khi đem tình cảm đặt vào một mối quan hệ vốn đang yên ổn. Tôi thương em thật, nhưng cũng hiểu tình cảm không thể chỉ đến từ một phía. Tôi không muốn theo đuổi bằng cách dồn dập, nhắn tin quá nhiều, tặng quà đắt tiền hay tạo cảm giác em mắc nợ. Tôi càng không muốn dùng những gì từng giúp em trong quá khứ để khiến em mềm lòng. Với tôi, nếu tình cảm này có cơ hội, nó phải đến một cách tự nhiên và có sự tự nguyện của em.

Hiện tại, tôi chỉ cố gắng giữ mọi thứ nhẹ nhàng. Thỉnh thoảng tôi rủ em đi cà phê, đi dạo hoặc nói chuyện sau giờ làm nếu em thoải mái. Tôi muốn em thấy tôi không chỉ là một người chú trong gia đình, mà cũng là một người đàn ông trưởng thành, biết lắng nghe, có cuộc sống riêng và tôn trọng cảm xúc của em. Tuy nhiên, tôi luôn tự nhắc mình không được đi quá nhanh. Tôi cũng không chắc em đang nghĩ gì. Sự vui vẻ, lễ phép hay biết ơn của em có thể chỉ là tình thân, không phải tình yêu. Thậm chí, nếu nhìn thật tỉnh táo, tôi hiểu ở thời điểm hiện tại khả năng em có tình cảm nam nữ với tôi gần như rất thấp. Có thể trong mắt em, tôi vẫn chỉ là một người chú, một người thân đáng tin, một người từng giúp đỡ em trong vài giai đoạn cuộc sống.

Điều khiến tôi day dứt là dù biết cơ hội rất mong manh vẫn không muốn buông bỏ ngay. Trong rất nhiều người từng gặp, em là người khiến tôi có cảm giác phù hợp nhất để nghĩ đến một mối quan hệ lâu dài. Tôi không nói em hoàn hảo, cũng không thần thánh hóa em, nhưng ở em có sự dịu dàng, tử tế, hiểu chuyện và chiều sâu mà tôi rất khó tìm thấy ở người khác. Vì vậy, tôi cứ tự hỏi: nếu đây là người mình thật sự trân trọng nhất, liệu có nên dành một khoảng thời gian đủ dài để thử hay không?

Tôi từng ví cảm xúc này như việc mua một tờ vé số dù biết xác suất trúng rất thấp. Lý trí nói với tôi rằng khả năng thành công gần như không đáng kể, nhưng trái tim lại nghĩ nếu phần thưởng là được ở bên người mình thật lòng muốn cưới, liệu có đáng để thử một lần trong đời? Tôi biết cách ví von này có thể nghe ngây thơ, thậm chí phi thực tế, nhưng đó là cảm giác thật của tôi lúc này. Tuy vậy, tôi cũng hiểu tình yêu không phải phần thưởng để một người cố gắng là sẽ nhận được. Em không phải mục tiêu để tôi chinh phục, càng không phải người phải đáp lại vì tôi kiên trì. Nếu tôi có dành thời gian, điều đó chỉ nên là tạo thêm vài cơ hội gặp gỡ nhẹ nhàng, tử tế, để xem liệu em có thể nhìn tôi khác đi không. Nếu sau một thời gian đủ dài, có thể là một đến hai năm, em vẫn chỉ xem tôi như người thân, tôi nghĩ mình phải chấp nhận dừng lại.

Tôi đang phân vân giữa hai lựa chọn. Một là giữ mọi thứ như hiện tại, chôn tình cảm này xuống để không làm em khó xử. Hai là cho bản thân một khoảng thời gian có giới hạn để thử tìm hiểu thật chậm, không tỏ tình vội, không gây áp lực, không dùng quá khứ để tạo cảm giác mắc nợ, chỉ quan sát xem có sự mở lòng tự nhiên từ em hay không. Tôi mong độc giả, đặc biệt là những người từng trải qua tình cảm đơn phương hoặc vướng hoàn cảnh họ hàng xa, vai vế gia đình, cho xin lời khuyên. Với một cơ hội gần như không thể, nhưng người đó lại là người mình thật sự muốn gắn bó nhất, tôi có nên dành một đến hai năm để thử một cách chậm rãi và tôn trọng không? Hay ngay từ đầu tôi nên chấp nhận buông để giữ sự bình yên cho em và cho cả hai gia đình?