Dạy các con sống thiện lương

Chị Nguyễn Thị Ngọc (46 tuổi, quê Thái Nguyên, hiện sống tại Hà Nội) luôn xem mẹ mình – cụ Dương Thị Xoán (95 tuổi) – là “gia tài quý giá” của đại gia đình.

Ở tuổi gần 100, cụ vẫn khỏe mạnh, minh mẫn, là “cây cao bóng cả” của gia đình với hơn 60 người con, cháu, chắt. Cụ thường dùng những câu ca dao, tục ngữ và lời kinh Phật để nhẹ nhàng răn dạy con cháu điều hay lẽ phải.

Cụ Xoán có 10 người con (4 trai, 6 gái). Cụ sinh chị Ngọc – người con gái út ở tuổi 49. Nhiều lần chị hỏi: “Sao mẹ quyết định sinh con ở độ tuổi hoa râm như thế?”, mẹ chị cười hiền đáp: “Với các bà mẹ, mỗi đứa con đều là một món quà”.

Chồng cụ Xoán mất cách đây 10 năm, hiện cụ sống cùng gia đình người con trai thứ ba, 8 người con khác đều sống gần mẹ, riêng chị Ngọc lập nghiệp xa nhà.

“Dẫu vậy, tôi vẫn thường xuyên về thăm mẹ, bởi tháng ngày còn mẹ đều quý giá vô ngần”, chị Ngọc nói.

Vợ chồng cụ Xoán trước đây làm nghề dạy học và làm nông. Để nuôi 10 người con khôn lớn, hai vợ chồng ngoài cấy phần ruộng của mình còn phải đi cấy thuê, làm mướn để có thêm thu nhập.

Năm chị Ngọc chào đời, một số anh chị lớn đã lập gia đình và chuyển ra ở riêng. Nhà không đông người như trước nhưng cảnh nghèo vẫn còn. Chị vẫn nhớ những bữa cơm độn khoai sắn, những quả trứng gà hiếm hoi được thưởng riêng cho đứa con vừa hoàn thành kỳ thi…

Và điều chị nhớ nhất là nụ cười hiền của mẹ. Dù cuộc sống cơ cực, vất vả đến mấy, mẹ chị vẫn nhẹ nhàng với các con, động viên con học hết khả năng.

“Trong cách dạy con, mẹ tôi đề cao tình người. Mẹ lúc nào cũng dạy các con phải sống thiện lương nên đàn con của mẹ 'hiền như củ khoai, củ sắn'. Tôi là con gái út, được chiều chuộng nên có chút cá tính hơn.

Với chị em tôi, cha mẹ là tấm gương sáng về cách hành xử, là lối sống hướng thiện”, chị Ngọc chia sẻ.

Tuổi già tự lập

Ở tuổi U100, cụ Xoán vẫn khỏe mạnh, minh mẫn, có thể tự lập mọi sinh hoạt cá nhân. Ngoài ra, cụ còn trồng rau, nuôi gà, giúp con cháu nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa.

Video ghi lại những khoảnh khắc đời thường của cụ Xoán

Mỗi ngày, cụ dậy từ 5h để nấu đồ ăn sáng, sau đó tưới rau, hái rau, quét tước nhà cửa và nấu cơm trưa.

Buổi chiều, cụ đi bộ thăm hàng xóm và các cháu cùng làng. Mỗi tối, cụ Xoán đều dành thời gian xem thời sự để nắm bắt thời cuộc.

“Bình thường mẹ tôi nấu ăn bằng bếp từ nhưng thi thoảng, mẹ vẫn nấu cơm, kho cá bằng bếp củi. Mẹ thường lo cơm nước tinh tươm rồi đợi con cháu về ăn.

Tuy nhiên, nhiều năm nay mẹ tôi gần như ăn chay trường, bữa cơm không có thịt, cá mà chỉ có rau, đậu, cà muối…”, chị Ngọc chia sẻ.

Chị cho biết thêm, mẹ chị thuộc nhiều bài kinh Phật nên thường được người thân, xóm làng nhờ đến nhà làm lễ trong những dịp như: lễ đầy tháng con/cháu, lễ về nhà mới... Dù chỉ làm giúp chứ không lấy công, mẹ chị luôn làm chu đáo, cẩn thận.

“Cách đây 5 năm, trong lúc đạp xe đi làm lễ cầu phúc cho mọi người, mẹ tôi bị tai nạn, chấn thương sọ não, phải phẫu thuật và mất đi một phần của hộp sọ.

Vậy mà mẹ vẫn hồi phục một cách diệu kỳ, thần trí minh mẫn”, chị Ngọc chia sẻ.

Cụ Xoán có hơn 60 người con, cháu, chắt nội ngoại. Mỗi năm, con cháu tụ họp đông đủ về nhà cụ vào dịp giỗ chạp và lễ Tết.

Cụ yêu con, thương cháu, khi con cháu về chơi, có món gì ngon, cụ cũng đem cho. Thi thoảng, cụ thường dùng ca dao, tục ngữ để răn dạy con cháu một cách nhẹ nhàng mà sâu sắc.

“Mỗi lần về quê, được nghe mẹ cười, được ngồi trò chuyện cùng mẹ, tôi lại thấy mình may mắn hơn bao giờ hết. Những khoảnh khắc bình dị ấy là điều tôi luôn trân trọng và muốn gìn giữ.

Tôi chỉ mong mẹ luôn mạnh khỏe, bình an để con cháu còn có cơ hội báo hiếu, được quây quần bên mẹ và cùng mẹ viết tiếp thật nhiều ký ức đẹp”, chị Ngọc bày tỏ.

Ảnh và video: Nhật ký mẹ U100