Đại diện của 3 quốc gia chủ nhà nằm trong những bảng đấu nhẹ ký, tạo điều kiện để họ vượt qua vòng bảng. Tuy vậy, công bằng mà nói, ngoại trừ bảng F với sự hiện diện của Hà Lan, Nhật Bản, Thụy Điển và Tunisia tương đối cân bằng, không có bảng đấu nào quá khó tại World Cup 2026, càng không có bảng tử thần. Thế nên, việc Mỹ, Mexico và Canada nằm trong các bảng đấu dễ dàng là tình trạng chung của các đội dự giải năm nay, chứ không riêng gì các đội nói trên.

Ngoài ra, cho đến thời điểm này, hầu như chưa có điều tiếng đáng kể xung quanh công tác trọng tài, để có thể nhìn vào đấy mà nói rằng có sự ưu ái dành cho các đội chủ nhà. Về công tác tổ chức, cả 3 nước đều thành công trong việc thu hút khán giả đến sân rất đông. Trong trận đấu giữa Đức và Ecuador ngày 25/6, màn hình lớn tại sân New Jersey (Mỹ) đã hiển thị con số 3.605.357 trong tiếng vỗ tay vang dội của hàng vạn người hâm mộ.

Theo số liệu được FIFA công bố ngày 1/7, tổng cộng có 4.644.549 lượt khán giả đã đến trực tiếp các khán đài tại 16 thành phố đăng cai thuộc Mỹ, Mexico và Canada trong suốt vòng bảng World Cup 2026. Tỷ lệ lấp đầy các sân vận động đạt mức ấn tượng là 99,7%, tương đương lượng khán giả trung bình mỗi trận đạt tới 64.508 người. Đây là con số chưa từng có trong lịch sử World Cup.

Mexico: Ông vua của kỷ lục

Khi bóng lăn ở sân Azteca sáng 12/6 (theo giờ Việt Nam), đấy là lần thứ 3 trong lịch sử sân bóng huyền thoại này tổ chức trận khai mạc các vòng chung kết (VCK) World Cup. Mexico cũng trở thành quốc gia duy nhất trên thế giới, 3 lần là chủ nhà của các VCK giải vô địch bóng đá thế giới.

Bất chấp khó khăn về kinh tế toàn cầu, đến từ cuộc khủng hoảng giá dầu trước khi World Cup 2026 diễn ra, bất chấp những vấn đề xuất hiện ở trong nước, Mexico vẫn cho thấy họ là quốc gia có kinh nghiệm dày dặn trong việc tổ chức World Cup.

Cần biết rằng hai VCK World Cup mà Mexico từng tổ chức các năm 1970 và 1986 đều là những kỳ giải thuộc vào loại hay nhất, hấp dẫn nhất trong lịch sử giải vô địch thế giới.

Tại Mexico’70, người ta chứng kiến đội tuyển Brazil xứng đáng được xem là đội bóng mạnh nhất, đồng đều nhất trong lịch sử World Cup. Năm đó, người ta chứng kiến Brazil lần thứ 3 vô địch World Cup, vĩnh viễn được sở hữu chiếc cúp Nữ thần vàng (cúp Jules Rimet).

Cũng năm đó, người ta được chứng kiến Pele lần thứ 3 đứng trên đỉnh thế giới, để rồi ông được tôn vinh là “vua bóng đá”.

Đến Mexico’86, giải đấu chứng kiến sự thăng hoa của một loạt cầu thủ được đánh giá là hay nhất nhì trong lịch sử các cường quốc bóng đá hàng đầu hành tinh. Đó là những Zico, Socrates (Brazil), Platini, Jean Tigana, Alain Giresse, Luis Fernandez (Pháp), Enzo Francescoli (Uruguay), Karl Keinz Rummenigge, Lothar Matthaus, Harald Schumacher (Đức), Enzo Scifo (Bỉ)…

Để rồi, vượt lên trên tất cả, Diego Maradona (Argentina) bước lên đỉnh cao nhất, được xưng tụng với danh hiệu “cậu bé vàng”, được sánh ngang với “vua” Pele.

Thành ra, khi FIFA đưa VCK World Cup 2026 đến với Mexico, tổ chức điều hành bóng đá thế giới không hề nghi ngờ khả năng tổ chức của quốc gia này.

Sân Azteca tiếp tục là “thánh đường” bóng đá, nơi luôn đảm bảo được việc thu hút 80.000 - 90.000 khán giả mỗi trận. Với người hâm mộ khắp 4 phương, khi đến đây, họ không chỉ thưởng thức một trận bóng đá đơn thuần, mà còn sống lại những hoài niệm, sống lại những ngày vàng son của Pele, của Maradona.

Về mặt chuyên môn, đội tuyển Mexico cũng là một đội chủ nhà đầy uy tín. Đây có lẽ là một trong những đội mạnh nhất, ổn định nhất thế giới, nằm bên ngoài châu Âu và Nam Mỹ.

Mexico tiến những bước vững chắc để vượt qua vòng bảng (toàn thắng trước 3 đội Nam Phi với tỷ số 2-0, Hàn Quốc với tỷ số 1-0 và CH Séc với tỷ số 3-0), vòng 1/16 (thắng Ecuador 2-0).

Mexico cũng là đội bóng hiếm hoi chưa để thủng lưới bàn nào tại giải năm nay. Chính vì thế, khi Mexico đụng độ đội tuyển Anh ở vòng 1/8 vào ngày 6/7 tới đây, trên sân Azteca, người ta tin rằng đội chủ nhà của World Cup vẫn đủ sức thắng đội cựu vô địch thế giới một cách sòng phẳng.

Mỹ: Lá cờ đầu trong công tác tổ chức World Cup 2026

Mỹ là quốc gia đóng vai trò chủ đạo trong việc tổ chức World Cup năm nay. Đa số các trận cầu của giải đấu diễn ra trên đất Mỹ, đa số các thành phố đón tiếp các đội bóng và du khách đến với World Cup 2026 là các thành phố của Mỹ.

Dù có một số tranh cãi trong việc Mỹ thực hiện nhiều thủ tục trong việc cấp thị thực nhập cảnh cho thành viên của một vài đội tuyển, cho các cổ động viên đến từ một số nước.

Thêm các tranh cãi khác liên quan đến việc nước Mỹ đánh thuế tiền thưởng mà các đội bóng được lãnh từ thành tích tại World Cup, cũng như việc du khách phải trả thêm tiền “tip” cho mọi khoản mua sắm trên đất Mỹ (khoảng từ 15 – 20% trên tổng hóa đơn), nhưng không thể phủ nhận năng lực lôi kéo khán giả đến các sân vận động của người Mỹ thuộc hàng đại tài.

Trong kinh doanh, người ta hơn nhau ở ý tưởng. Về mặt ý tưởng, người Mỹ cho thấy họ có rất nhiều “chiêu” để khiến người hâm mộ chú ý đến các trận đấu của World Cup 2026.

World Cup trên đất Mỹ không chỉ là các trận bóng đá đơn thuần, mà còn là những sự kiện giải trí tổng hợp, với sự hiện diện, sự hoạt náo của nhiều ngôi sao trong nhiều lĩnh vực khác nhau.

Ngay đến việc lễ khai mạc diễn ra nối tiếp trong 3 ngày khác nhau, tại 3 địa điểm khác nhau, đã là chuyện chưa từng có tiền lệ. Quan trọng là nó thu hút, khiến cho người ta không chỉ tò mò về lễ khai mạc trong một ngày, mà tò mò về buổi lễ này ít nhất 3 ngày liên tiếp.

Càng tò mò, người ta càng muốn mua vé vào sân, cho dù vé xem World Cup 2026 đắt hơn nhiều so với thường lệ.

32 năm trước, khi World Cup 1994 lần đầu đến nước Mỹ, người ta từng lạ lẫm việc có các cậu bé nhặt bóng ngồi ngay bên ngoài đường biên nhanh chóng thả quả bóng vào sân, ngay sau khi quả bóng bên trong ra ngoài cuộc (trước đó, mỗi trận thường chỉ sử dụng một quả bóng duy nhất, khi bóng ra ngoài, người ta phải đi tìm và nhặt lại quả bóng đấy).

Việc làm này giúp hạn chế việc câu giờ của các đội bóng. Hiện tại, khi World Cup trở lại trên đất Mỹ, người ta thấy khoảng thời gian tạm dừng để uống nước (Hydration Break) trở thành điều bắt buộc ở mỗi hiệp đấu.

Cái gì mới, thường sẽ dẫn đến tranh cãi, đối với những người chưa thích nghi. Nhưng chính khoảng nghỉ bắt buộc này đang giúp ích cho thể lực của các cầu thủ. Hiện tượng kiệt sức, "chuột rút" đối với các cầu thủ tham dự World Cup 2026 có dấu hiệu ít đi so với các kỳ giải trước.

Quan trọng hơn, khoảng thời gian Hydration Break chính là lúc các sân bóng ở Mỹ thực hiện các hoạt động hoạt náo, thu hút khán giả. Như đã nói, người Mỹ không nhất thiết phải mê bóng đá, không nhất thiết phải đến sân để xem bóng đá. Ngoài bóng đá, họ đến sân còn để được phục vụ những hoạt động khác.

Điều quan trọng nhất, miễn là khán giả vẫn chịu đến sân và chịu chi tiền. Đó là lời khẳng định cho việc Ban tổ chức chủ nhà đang thành công.

Tỷ lệ lắp đầy khán giả của các sân vận động ở Mỹ từ đầu World Cup 2026 rất cao. Mỗi trận đấu thu hút 65.000 – 80.000 khán giả là chuyện thường. Thông số đấy dường như không đúng với một quốc gia vốn không xem bóng đá là môn thể thao được ưa chuộng.

Về mặt chuyên môn, giống như đội tuyển Mexico, đội tuyển Mỹ giành vé vào vòng 1/8 mà không cần đến sự can thiệp của các trọng tài. Tính cho đến hiện tại, Mỹ là một trong số những đội có hàng tấn công tốt nhất, họ ghi tổng cộng 10 bàn qua 4 trận (8 bàn ở vòng bảng, 2 bàn ở vòng 1/16), bình quân 2,5 bàn/trận.

Và cũng giống như Mexico, đội tuyển Mỹ là một trong số 4 đội tại World Cup năm nay, không thuộc châu Âu và Nam Mỹ, đủ sức thi đấu ngang ngửa với mọi đối thủ, đủ sức giành huy chương (2 đội còn lại là Morocco và Nhật Bản, tiếc là Nhật Bản đã bị loại vì sớm đụng độ đối thủ quá mạnh là Brazil).

Chính vì thế, đội tuyển Mỹ được đánh giá khá cao trước trận đấu thuộc vòng 1/8 gặp đội tuyển Bỉ, vào ngày 7/7 tới đây. Đội chủ nhà càng chơi hay, khán giả càng phấn khích, World Cup càng hấp dẫn.

Canada: Những cột mốc lịch sử đã được ghi dấu

Khác với Mỹ và Mexico, Canada là quốc gia lần đầu tổ chức VCK World Cup. Đấy cũng chính là lý do mà đất nước có diện tích lớn thứ 2 thế giới “gánh” phần việc nhẹ nhàng nhất trong số 3 quốc gia đồng chủ nhà của World Cup 2026.

Ngày bắt đầu giải đấu diễn ra ở Mexico, ngày kết thúc giải diễn ra ở Mỹ, từ vòng tứ kết trở đi, cũng không còn trận đấu nào diễn ra trên lãnh thổ Canada nữa.

Đây không phải là điều khó hiểu, về kinh nghiệm tổ chức, Canada không thể sánh với 2 quốc gia láng giềng. Ở Canada không có những sân vận động khổng lồ như tại Mỹ và Mexico, đủ để tổ chức những trận đấu quan trọng nhất của World Cup như trận mở màn và trận chung kết.

Về mặt chuyên môn, đội tuyển Canada cũng không được đánh giá cao như đội tuyển Mỹ và đội tuyển Mexico. Dù vậy, đội bóng xứ sở lá phong vẫn đầy cố gắng để giành được quyền lọt vào vòng 1/8, vẫn không cần đến sự can thiệp của các trọng tài, như từng xảy ra ở Hàn Quốc năm 2002.

Khi đội tuyển Canada đánh bại đội đương kim vô địch châu Á Qatar 6-0 trên sân BC Place (Vancouver, Canada) vào ngày 19/6, đấy là lần đầu tiên trong lịch sử nền bóng đá này có chiến thắng tại VCK World Cup. Họ lần đầu tiên giành vé vào vòng đấu loại trực tiếp giải đấu này, khi đứng nhì bảng B.

Khi Canada thắng đội tuyển Nam Phi 1-0 trên sân SoFi (Inglewood, California, Mỹ) ngày 29/6, đấy là lần đầu tiên trong lịch sử đội tuyển của xứ sở lá phong thắng ở một trận thuộc vòng knock-out.

Đối thủ của Canada ở vòng 1/8 là Morocco có vẻ mạnh hơn so với đội chủ nhà. Nhưng hành trình của Canada đến đây đã là quá xuất sắc, dựa trên năng lực của họ.

Chính vì thế, dù kết quả của trận Canada gặp Morocco vào ngày 5/7 tới đây có như thế nào đi chăng nữa, World Cup 2026 cũng đã là giải đấu thành công với quốc gia có diện tích lớn thứ nhì thế giới.